Cái nhìn khắc khoải - Nguyễn Ngọc Tư

Khoa điện thoại cho tôi từ phòng lab:

- Hình xong rồi, đã lắm. Mày kiếm đâu ra ông già ngon vậy?

Tôi cười, gác máy rồi xách xe chạy lại chỗ Khoa. Những tấm ảnh đen trắng treo trên dây còn đọng nước, giọt rất tròn và trĩu. Khoa nghiêng đầu ngắm:

- Mày coi, hình như, trong mắt ông già này có nước.

- Mày cận bao nhiêu độ rồi?

Khoa mắc cở tháo cặp kính ra, đôi mắt đờ đẫn.

- Hôm trước ba rưỡi, bây giờ chắc ba tám rồi.

- Mắt mày cũng còn ngon lắm.

Khoa lại hỏi tôi cái câu ban nãy, “mày kiếm ông này ở đâu mà thần thái vậy?”. Tôi không trả lời, ngước mắt nhìn về những bức ảnh của tôi. Trong mảng tối sáng trong vắt, khuôn mặt một người đàn ông hiện lên, trầm lặng mà sâu sắc.

Và tôi lại thấy mình ở trong một căn chòi chăn vịt cất dựa mé kinh Chiếc. Căn chòi đầy khói. Cái mẻ un ám khói chất đầy giỏ dừa khô. Khói ngùn ngụt khói. Ngồi trên cái sạp ghe đóng thưa bằng tre chẻ thẻ, một người đàn ông ngồi nhìn ra cửa. Read more »

Nhật kí mẹ và bé (trích)

(Thư mẹ Huyền gửi bé)

26/09/2009

Em bé à,

Hơn một tuần mẹ biết có em bé rồi đấy. 8 ngày và bao nhiêu sự thay đổi em bé mang đến cho mẹ. Mẹ lúng túng vô cùng với những dấu hiệu của cơ thể và hạnh phúc vô cùng khi bố nhắn tin cho mẹ với những cách xưng hô chưa từng có trong gia đình mình. Em bé của mẹ thật ghê gớm, chỉ bé tí teo mà làm bao người cứ tưởng mình già đời lắm lại ngỡ ngàng trong những cảm xúc rất mới mẻ. Mà phải thế chứ, mẹ vẫn ao ước em bé là một đứa trẻ tinh quái và thông minh cơ mà.

Em bé, công chúa hạt đậu hay hoàng tử hạt macademia của bố mẹ,

Mẹ hồi hộp lắm biết không? Mẹ đã muốn đi gặp em bé sớm hơn nhưng mọi người đều bảo thế là không tốt cho em bé nên mẹ mới nhịn đến hôm nay đấy nhé. Bình thường mẹ rất hay sốt ruột nhưng với một trách nhiệm bảo vệ em bé lớn như thế, mẹ không thể vội vàng.

Em bé,

Hãy để cho mẹ được nói với em rằng: mẹ hạnh phúc vô cùng vì có em trong cuộc sống của mẹ! Read more »

31/12

From: Em - To: Anh

8+4+1+1/2 = 2+1

8 năm là người tình với bao nhiêu vụng dại và đam mê. Hai đứa mụ mị yêu nhau vì nếu tỉnh táo người ta đã sống khác. Những tin nhắn lén lút, những cuộc điện thoại thì thào xuyên đêm, những chuyến đi bất tận dẫn ta đến nơi ta chưa từng đến. Vì đó là anh, người đàn ông đã hôn em giữa đường cao tốc, người đã cùng em xem 4 suất chiếu liên tiếp trong rạp chiếu phim để cùng nhau ra về hát ngêu ngao ngoài đường lúc 5h sáng, người đã say khướt cùng em trong ngôi nhà không có cửa sổ, đã đứng ngoài trời đêm mưa để đợi em tha thứ.

4 năm làm vợ, làm chồng sau một chuyến xe đêm cặm cụi chạy từ Sài gòn lên Đà Lạt. Đêm cuối cùng của năm em đã ngủ bình yên trong vòng tay anh thao thức. Những bất trắc của đời sống lại dồn ta phải đến với nhau nhanh hơn. Chỉ riêng mình anh hiểu cùng em cảm giác hạnh phúc trong nghẹn ngào của một đêm mưa cuối năm hai đứa đến gõ cửa nhà của một người xa lạ và nhờ họ một việc lớn trong đời. Người đàn ông tên Phú ấy không giúp ta giàu có hơn về tiền bạc nhưng đã mang đến cho ta một niềm hạnh phúc mà có lẽ chính anh ấy cũng không có được.

1 năm làm đám cưới để ngủ cùng trên chiếc giường quen, uống cốc nước hàng ngày và treo quần áo phía sau cánh cửa. Căn phòng không có anh phần lớn thời gian, không có em một nửa số thời gian. Ta vẫn xa nhau hàng nghìn cây số, vẫn mải miết những con đường tít tắp, vẫn nén tiếng thở dài đâu đó nhưng anh yêu, đã là chặng cuối của hành trình. Read more »

Merry Xmas and Happy New Year to everyone

Click here

Người đàn ông trong bệnh viện - Đoàn Thị Phương Nhung

Gần hai mươi năm qua, thỉnh thoảng Nhài vẫn lấy lý do để vào bệnh viện, thực tình chỉ để mong gặp lại người đàn ông ngày xưa. Giờ đây, Nhài đã già và cũ kỹ quá rồi, chắc người ấy cũng vậy.Trong thâm tâm mình, cô vẫn thấy áy náy và day dứt, không biết bao giờ mình được gặp người đàn ông ấy, dù sao cũng còn nợ nhau một câu cảm ơn và một lời xin lỗi.

Nhài cũng không hiểu sao cô còn sống đến giờ phút này, những bầm dập của cuộc sống đã hằn lên trên khuôn mặt cô bằng những vết nhăn và nám. Nhài lấy chồng sớm, chả biết thế nào là tình yêu đã phải về lo phụ dưỡng gia đình nhà chồng. Chồng Nhài hờ hững với mọi thứ, nhạt nhẽo từ chuyện lớn đến chuyện nhỏ, đặc biệt là chuyện vợ chồng. Ngày tháng dần trôi, nhiều người nhìn Nhài với con mắt trách móc pha chút thương hại, cô cứ như cái cây đực, càng ngày càng khô ngẳng.

Ý nghĩ phải có một đứa con cứ lớn dần trong cô. Mỗi đêm nghe tiếng trẻ nhỏ khóc vọng ra từ nhà hàng xóm cô lại thấy cô đơn, thấy lòng dạ xót xa như bóp muối. Read more »