Archive for category Truyện ngắn
(Tùy bút)
Rời cầu cây số 4 một quãng, xe trèo lên núi. Mây hắt từng chiếc quạt trắng lên từ các thung lũng. Chỉ thấy thấp thoáng trong màu xanh bao la, ở phía trước, một vệt hình ba góc màu vàng, chính là đoạn đường mình vừa đi qua. Đi một lúc lâu, ngửng lên, vẫn thấy cái vệt ba góc đó. Đến bây giờ, người lái xe già mới cất tiếng nói:
- Con suối có thác trắng xoá ta vừa qua là trạm rừng. Một lúc nữa thì tới Sapa. Bác không ghé thăm Sapa ư? Họa sĩ nào cũng đến Sapa! Ở đấy tha hồ mà vẽ. Tôi đi đường này ba mươi hai năm. Trước Cách mạng tháng Tám, tôi chở lên chở về mãi nhiều họa sĩ như bác. Họa sĩ Tô Ngọc Vân này, họa sĩ Hoàng Kiệt này…
Thật là đột ngột! Nhà hội họa có tuổi mỉm cười thay lời đáp. Lúc nãy, ở bến Lao Cai, lúc xe sắp nổ máy, thấy hàng ghế thứ ba chật vì đôi vợ chồng Mèo trẻ mua vé không cùng chuyến nhưng nhất định không rời nhau, bác lái xe mời ông lên ghế đầu, ngồi giữa bác và một cô gái. Ông vừa yên chỗ, bác lái xe ngắm nghía thế nào hỏi ngay: “Bác là họa sĩ à?” À, ra thế - ông nghĩ thầm - bác từng quen nhiều họa sĩ. Cũng là một tay lái có máu nghệ thuật đây. Read more »
Gần hai mươi năm qua, thỉnh thoảng Nhài vẫn lấy lý do để vào bệnh viện, thực tình chỉ để mong gặp lại người đàn ông ngày xưa. Giờ đây, Nhài đã già và cũ kỹ quá rồi, chắc người ấy cũng vậy.Trong thâm tâm mình, cô vẫn thấy áy náy và day dứt, không biết bao giờ mình được gặp người đàn ông ấy, dù sao cũng còn nợ nhau một câu cảm ơn và một lời xin lỗi.
Nhài cũng không hiểu sao cô còn sống đến giờ phút này, những bầm dập của cuộc sống đã hằn lên trên khuôn mặt cô bằng những vết nhăn và nám. Nhài lấy chồng sớm, chả biết thế nào là tình yêu đã phải về lo phụ dưỡng gia đình nhà chồng. Chồng Nhài hờ hững với mọi thứ, nhạt nhẽo từ chuyện lớn đến chuyện nhỏ, đặc biệt là chuyện vợ chồng. Ngày tháng dần trôi, nhiều người nhìn Nhài với con mắt trách móc pha chút thương hại, cô cứ như cái cây đực, càng ngày càng khô ngẳng.
Ý nghĩ phải có một đứa con cứ lớn dần trong cô. Mỗi đêm nghe tiếng trẻ nhỏ khóc vọng ra từ nhà hàng xóm cô lại thấy cô đơn, thấy lòng dạ xót xa như bóp muối. Read more »
November 18th,2009
Nhiều tác giả |
1 Comment
Sau bữa cơm tối, Quế dọn dẹp phòng mình thực nhanh. Từ hôm trời trở rét,nàng phải mang bao tay cao su để rửa bát, chùi nhà cũng như giặt dũ hay làm những công việc khác. Đó không phải là tính đài các rởm, nhưng trong mùa rét ai cũng làm thế để cho công việc nhanh chóng hơn. Nước lạnh buốt như nước đá mà phải thò tay không vào thì chắc áo quần suốt mùa đông không bao giờ được giặt. Nguyên tắc của Quế là làm thật nhanh để chóng được nghỉ, nên chỉ trong nửa giờ là mọi việc đâu vào đấy cả.Thấy gian phòng đã sạch sẽ thứ tự lại như cũ, Quế rất bằng lòng. Quế nghĩ đến lời cô em luôn luôn nhắc : Này chị, không phải là ” Ở bẩn sống lâu” đâu nhé. “Đói cho sạch, rách cho thơm” mới là văn hóa Việt Nam.
Ở cái thành phố Paris này mà ba chị em được mỗi người một phòng thì thực thần tiên, mặc dầu lầu sáu, nhưng lên 6 lần cầu thang thì có nghĩa lý gì đối với sinh viên. Quế thay quần áo ngủ xong, cho hai chân vào chăn, kéo chăn lên đến ngực, rồi ngồi dựa lưng vào tường. Ngoài chăn, Quế để cái khung nhôm, bên trên gác một tấm ván mỏng. Đó là bàn viết trên giường của cô em gái thương Quế, tính sợ lạnh, nên nhường cho nàng dùng. Read more »
November 18th,2009
Nhiều tác giả |
1 Comment
Hai truyện ngắn nổi tiếng nhất của Đoàn Thạch Biền:
Tôi Thương Mà Em Ðâu Có Hay
Bữa ăn trưa được chúng tôi dùng vội vã để còn về nhà trọ ngủ một giấc ngắn, trước khi đến trường vào lúc một giờ. Tôi sợ nhất những buổi trưa mất ngủ, rồi phải đến trường dạy liên tiếp bốn giờ. Nắng ở đây rất gắt, thêm những ngọn gió thổi hơi nóng từ những bãi cát quanh trường vào lớp học, khiến không khí ngột ngạt đến điên đầu. Những buổi dạy ấy tôi đã phải châm thuốc liên tiếp và nhờ khói thuốc cay xè tôi mới chống được cơn ngủ gục. Nhìn những chiếc miệng xinh xắn của nữ sinh cùng ngáp không che giấu trong khi tôi ê a bình giảng thơ khẩu khí của Lê Thánh Tôn, thú thật đã có lúc tôi muốn nộp đơn xin nghỉ dạy. Cũng may trời không nóng bức suốt niên học. Còn có những ngày mưa, những buổi sáng lạnh giá. Cũng may những chiếc miệng xinh xắn kia không phải chỉ biết ngáp, mà còn biết nở những nụ cuời tuyệt đẹp và cũng may, trong chương trình, ngoài những bài thơ Vịnh Con Cóc, Cái Chổi còn có những bài ca dao, Chinh Phụ Ngâm… Read more »
November 26th,2008
Nhiều tác giả |
1 Comment
Cuộc họp liên ngành kết thúc sớm. Chạy xe ra khỏi bãi, thấy Bích đứng trên vỉa hè, Thiện dừng xe lại:- Đức chưa đến đón hả?
- Đâu biết về sớm vậy. Anh có đem theo điện thoại đó không?
- Khỏi gọi, lên xe anh chở về luôn.
- Anh không đi đón Mỹ sao?
- Mỹ đi công tác, tuần sau mới về. Cu Tín ở nhà trẻ. Mấy ngày nay, trưa nào anh cũng lang thang bụi bờ.
- Vậy trưa nay về nhà em đi.
Xe chạy qua chợ. Bích đập vai Thiện:
- Ngừng lại, đợi em tí xíu. Em mua gì về nấu cho vui.
- Thôi, có gì ăn nấy đi Bích. Đừng bày vẽ…
Bích cắt ngang:
- Bày vẽ gì đâu. Phải cám ơn anh thì có. Ngày thường tụi em cũng dã chiến lắm. Có anh, nấu nướng đàng hòang, chắc em được anh Đức khen. Read more »