Archive for category Tác giả
Khoa điện thoại cho tôi từ phòng lab:
- Hình xong rồi, đã lắm. Mày kiếm đâu ra ông già ngon vậy?
Tôi cười, gác máy rồi xách xe chạy lại chỗ Khoa. Những tấm ảnh đen trắng treo trên dây còn đọng nước, giọt rất tròn và trĩu. Khoa nghiêng đầu ngắm:
- Mày coi, hình như, trong mắt ông già này có nước.
- Mày cận bao nhiêu độ rồi?
Khoa mắc cở tháo cặp kính ra, đôi mắt đờ đẫn.
- Hôm trước ba rưỡi, bây giờ chắc ba tám rồi.
- Mắt mày cũng còn ngon lắm.
Khoa lại hỏi tôi cái câu ban nãy, “mày kiếm ông này ở đâu mà thần thái vậy?”. Tôi không trả lời, ngước mắt nhìn về những bức ảnh của tôi. Trong mảng tối sáng trong vắt, khuôn mặt một người đàn ông hiện lên, trầm lặng mà sâu sắc.
Và tôi lại thấy mình ở trong một căn chòi chăn vịt cất dựa mé kinh Chiếc. Căn chòi đầy khói. Cái mẻ un ám khói chất đầy giỏ dừa khô. Khói ngùn ngụt khói. Ngồi trên cái sạp ghe đóng thưa bằng tre chẻ thẻ, một người đàn ông ngồi nhìn ra cửa. Read more »
1.Sáng dậy, pha một ly cà phê sữa, ra bãi biển sau nhà ngồi chơi. Không có ai trên bãi, chỉ có bọn còng gió thân trong veo cứ lâu lâu lại đùn cát lên, chạy một tí lại ngừng lại một tí, dáo dác, chẳng hại đến ai. Tự nhiên, không hiểu sao lại nhớ tới bài trả lời của anh Nguyễn Huy Thiệp trên báo hôm nào, ” Nếu người ta hỏi là anh đang làm gì thì anh nói sao ? Tôi nói tôi đang sống.”
” Đang sống ” là một động từ đẹp chia ở thì đẹp nhất. Anh Thiệp bao giờ cũng thế, ngay cả lúc anh viết nhảm nhất thì người ta vẫn nhặt ra được vài câu lơ lửng của anh mà ngẫm nghĩ và từ đấy rút ra triết lý riêng cho mình.
Lâu nay tôi hay bị ám ảnh về việc phải sống như thế nào cho có ý nghĩa. Cái mệnh đề đơn giản ” đang sống ” thành ra cứ bị thêm vào lắm thứ nghĩa vụ, khi thì ” đang sống và không làm hại ai “, khi thì ” đang sống và làm việc có ích “, lúc lại ” đang sống và làm ra sản phẩm “… Động từ ” sống ” vì thế bị xẻ chia, rút cuộc vẫn cứ không biết phải sống như thế nào cho đúng là đáng sống. Read more »
October 29th,2009
Thỏ bông |
4 Comments
Thật tình cờ, mới đây Thạch gặp lại người xưa, người mà thời còn trai tráng anh đã long trọng thề với mình là sẵn sàng quì gối và được chết dưới chân dù sau khi chết bất luận nàng có chịu nhỏ một giọt nước mắt nào hay không. Nguyên văn của lời thề thốt đó Thạch không nhớ rõ lắm nhưng anh dứt khoát không xem lại dù nó vẫn còn nằm nguyên trong ngăn hồ sơ chung của hai vợ chồng anh, nghĩa là chỉ cần đưa tay “kéo cái rột” là có thể đánh giá được mức độ tư duy và khả năng chữ nghĩa của anh khoảng mười lăn năm về trước. Tuy nhiên, đã như một thứ qui định ngầm, cái ngăn hồ sơ ấy gần mười lăm năm qua vợ chồng anh rất ít đụng đến; những dịp sắp xếp lại nhà cửa của hai vợ chồng, với bất kỳ vật dụng nào trong nhà đều phải cân nhắc kỹ, riêng ngăn hồ sơ họ chỉ làm qua loa với gương mặt cả hai đều hơi mất tự nhiên, và, tuy đã qua nhiều lần “sắp xếp lại” nhưng nói chung ngăn hồ sơ vẫn gần như ở tình trạng ban đầu.
Trong ngăn hồ sơ ấy gồm: hai quyển nhật ký ghi chép lung tung, trong đó có vài mối tình đơn phương về phía Thạch với nhiều hứa hẹn và thề thốt, cũng một phía. Read more »
Cách nay khoảng 15 năm, đài truyền hình có chiếu một cái phim của Nhật, kể lại cuộc đời Oshin, một cô gái giúp việc sau trở thành bà chủ của hệ thống siêu thị khổng lồ. Phụ nữ Việt Nam hồi ấy sôi cả lên, bàn tán về Oshin mọi lúc mọi nơi, rồi vì quá yêu thích hình ảnh cô giúp việc trong phim tận tâm, đầy nghị lực, bèn gọi tất cả các cô giúp việc ngoài đời là Oshin, nhưng suồng sã hơn, nghĩa là không uốn lưỡi khi phát âm nữa, chỉ “ô-xin” đơn giản.
Những phụ nữ giúp việc đó đến chủ yếu từ các làng quê. Lên thành phố, họ ở luôn trong nhà chủ, thường là một cái giường con gần khu bếp để tiện dậy sớm và thức khuya. Đội quân của họ rất đông, nhưng lính tinh nhuệ thì khá hiếm. Đó là do người chủ luôn có một đòi hỏi rất mâu thuẫn, rằng họ phải vừa chăm chỉ, vừa thạo việc, lại biết điều, không tham, không gian, ít nói, yêu trẻ con, kính người già, ăn ít, ngủ ít, ghét hàng xóm, ít về quê, ghét T.V., nấu ăn giỏi… Tóm lại là đến vợ cũng chẳng ai được như thế. Kiếm được một ô-xin kha khá, chủ nhà quý hơn vàng, và ô-xin đó, tuy nằm trên cái giường cứng con con, nhưng thật sự nắm vận mệnh của cả gia đình trong tay. Read more »
Khoảng 12 giờ khuya của một đêm mùa thu cách nay sáu năm, một chiếc xe tải mang biển số 96A 00 -11 chạy từ miền Tây lên thành phố thì bị chặn lại ở cây số thứ 15 lúc xe vừa qua phà Mỹ Thuận. Công việc chặn xe có vẻ khá khác thường, ngoài lực lượng xe mô tô cảnh sát, xe chuyên ngành công an luôn nhấp nháy đèn, còn có cả xe cứu thương. Lực lượng nhân viên làm nhiệm vụ không đông lắm nhưng rõ ràng đây là một cuộc mai phục. Lúc bấy giờ trên xe tải có hai người: Ông Lê Văn Năm - tài xế và cô Nguyễn Thị Lành - bạn hàng và là chủ hàng trên xe. Họ đang chở rau cải về thành phố để kịp bán vào sáng hôm sau mà hàng hóa họ vừa mới lấy từ Sóc Trăng cách đó khoảng ba giờ đồng hồ. Tài xế Năm cho xe dừng đúng qui định rồi mang toàn bộ giấy tờ hợp pháp trình với những người đang làm nhiệm vụ. Họ nhận lấy, thậm chí không thèm ghé mắt dòm mớ giấy tờ ấy, rồi đột nhiên không biết từ đâu mấy bóng đèn pha bỗng bật sáng lòa. Các chiến sĩ công an vội vàng tản ra hai bên quốc lộ trong lúc ông Năm đang làm nốt nhiệm vụ là mở thùng xe phía sau để cho những người có trách nhiệm kiểm tra hàng hóa. Bửng sau xe được hạ xuống, bên trong là một khoảng đen ngòm. Ông tài xế Năm được những người có trách nhiệm yêu cầu trở về nơi đã được qui định. Sau đó người ta nghe thấy một giọng nói vang lên trong chiếc loa pin: Read more »