Archive for September, 2007

1001 câu thơ trong trí nhớ

Bài viết này sẽ sưu tầm những câu thơ tuyệt diệu biết bao người trong chúng ta thuộc nằm lòng nhưng có thể chưa bao giờ biết nó xuất xứ từ đâu.

*

Chẳng có gì để nói về em
Em chỉ thấy em là người có lỗi

(Không đề - Một bài thơ chưa công bố của Xuân Quỳnh)

*

Chẳng còn biết vì ai mà nhóm lửa
Anh một mình thức ngủ cũng cô đơn

(Yêu nhau là thương nhớ thế này sao - Nguyễn Sĩ Đại) Read more »

Một ngày

Một ngày, trời cũng âm u như hôm nay, có điều mưa to hơn, mưa dầm dề, mưa mịt mờ, tôi đi về Long Xuyên. Đường về đây xa lắm và đẹp lắm; sông nước, con người như từ những trang sách của Sơn Nam bước ra. Tôi như về quê của mình mà nào có được là quê mình, nên lòng tôi đau lắm.Mưa dài không tưởng nổi, tôi vào một quán nước gần vườn hoa. Trong quán mở nhạc, một bài hát nghe quen lắm mà tôi không nhớ tên. Tôi uống một thứ nước lạnh lẽo, nhìn vào mưa, mong sao có một cái áo xám băng ngang đường và tôi sẽ gọi, sẽ khóc hay cười đây?

Ở cái thị xã xinh đẹp này, tôi yêu tất cả những gì tôi gặp. Cả cái bến xe nhầy nhụa mưa trưa đó, vì bạn bè tôi chắc cũng đợi xe ở đây để về thành phố của tôi, thành phố to lớn và bát nháo, nơi tôi chẳng yêu được cái gì cho ra đầu ra đũa.

Read more »

Tâm trạng của anh phóng viên “kém tiếng Việt”

Ngày 8.12.04, qua điện thoại, phóng viên đài BBC phỏng vấn ông Nguyễn Xuân Hiển, Tổng Giám đốc Vietnam Airlines. Sau đây là đoạn cao trào nhất trong cuộc phỏng vấn 5 phút này.

PHÓNG VIÊN (PV): Các máy bay mà Vietnam Airlines mua thì sẽ dần dần thay thế các máy bay mà hiện nay đang thuê, phải không ạ? Hay vẫn có những máy bay mà Vietnam Airlines tiếp tục thuê?

ÔNG NGUYỄN XUÂN HIỂN (NXH): Không. Chúng tôi sẽ tiếp tục thuê. Bởi vì tại sao lại không thuê? Anh còn hỏi gì được thêm nữa không?

PV: Hiện nay thì hãng United Airlines ngay ngày mai họ đã bắt đầu khởi hành chuyến bay từ San Francisco, thì…

NXH: Tôi hoan nghênh, hoàn toàn hoan nghênh, rất hoan nghênh United Airlines mở đường bay đến Việt Nam. Bởi vì thị trường muốn rộng mở, muốn tiến tới mở rộng thị trường, tự do hóa thị trường. Có điều Vietnam Airlines sẽ cân nhắc đầy đủ để bay đến Mỹ cuối năm 2005 – 2006.
PV: Tại sao lại không thể sớm, cùng thời gian với lại United Airlines ạ?

NXH: BỞI VÌ TÔI KHÔNG THÍCH. BỞI VÌ TÔI CHƯA THÍCH.

PV: Mà thưa ông, rõ ràng là khi United Airlines họ bay đến Việt Nam vào cuối tuần này thì, rõ ràng là…

NXH: Đấy là một hiện tượng rất tốt đẹp, trên tất cả các lĩnh vực. Xin chúc mừng.

PV: Và ông không hề sợ là sẽ phải cạnh tranh với những hãng rất là sừng sỏ trên thế giới?

NXH: Ồ, tại sao lại dùng cái từ sợ ở đây nhỉ? Anh ơ… anh phỏng vấn trên điện thoại nhớ, nhưng anh ăn nói hơi thiếu văn hóa đấy.

PV: Dạ không, tôi cũng không nói là…

NXH: Vì có lẽ sống xa tổ quốc nên ngôn ngữ Việt Nam của anh hơi hạn chế. Vietnam Airlines không biết sợ ai hết.

PV: Thôi thì, có thể tôi dùng từ không đúng, nhưng mà theo ông…

NXH: Anh nên học lại tiếng Việt đi xong rồi hẵng tổ chức phỏng vấn, nhé!

PV: Thì tức là tôi có thể dùng…

NXH: Cái cuộc phỏng vấn này được ghi âm đấy!

Nhưng không cần đợi ông đe, anh phóng viên đã ra tay ghi âm trước. Read more »

Có đổ tội được mới nhẹ người

Thưa ngành du lịch,
Tôi biết tôi có những cái tội sau, mà với tư cách một công dân thì e khó có thể tha thứ:
1. Nắm thông tin gì về nước mình cũng lù mù dù mỗi ngày đều có đọc báo, xem TV.
2. Ở ngay trong thành phố mà không biết thành phố mình có cái gì đẹp. Ðến khi “cái
gì đẹp” sắp bị phá đi thì mới giật mình.
Tôi phát hiện ra những cái tội này khi hôm trước, đọc báo Tuổi Trẻ, thấy có cả một chuyên đề nói về dự án Ðại lộ Ðông Tây cùng những di tích có thể bị dự án này phá bỏ trên đường đi thần tốc của nó, rồi sau đó, tôi mới hối hả rủ một chị bạn đi dọc theo bến Bình Ðông cùng kinh Tàu Hủ, thăm thú những con đường (nghe nói) sắp bị phá đó. Và chị bạn tôi nói, “Hóa ra Sài Gòn có hẳn cả một vùng đẹp thế này sao?!”
Read more »

Không bao giờ hoàn hảo

Khi tôi giữ cái mục này, trong nhà vẫn nói, rằng coi chừng mày càng ngày càng quá quắt, khó tính, bới bèo ra bọ, nhìn đâu cũng chỉ thấy sâu mà chẳng thấy hoa. Cho nên, bài tập mà trong nhà đưa ra là thỉnh thoảng viết một cái gì đó ca ngợi cái đẹp, cái hay, “vị nghệ thuật”, đại loại vậy.
Ðề bài tuần này nhà tôi ra là: Hội An.

Vẫn chỉ đọc trên báo, xem trên T.V, về một Hội An phố cổ, tường rêu, người hiền hòa… Nhưng chắc phải đến tận nơi mới biết được Hội An là gì.
Trên đường phố Hội An, Tây rất nhiều, mặt mày ai nấy trầm trầm, như trẻ con đến giờ ngủ trưa mà không chịu ngủ, đi lang thang ngoài đường. Lúc mới tới không để ý, ngồi trong quán, nhìn ra sông một hồi thì mới nhận ra điều này, tại lúc ấy chính mình cũng bị cái cái cảm giác trì trì nó kéo xuống. Nhìn ra mới thấy ồ hình như sông không trôi, nắng không thay đổi, xe không bóp còi, người đi lại mà không nói…
Read more »