Archive for October, 2007
Ông với nó thân nhau như cha con. Ông bán báo trước bưu điện và nó giữ xe cho người ta gởi thư hoặc gọi điện thoại. Không hiểu nó thích ông vì lý do gì. Còn ông thích nó vì nó ngộ. Chưa từng thấy thằng giữ xe nào thật thà như nó, thật thà quá thành ra … ngộ. Ông hơn nó ở chỗ nhiều tuổi, nó hơn ông ở chỗ còn lúng túng khi nói xạo. Cả hai bù trừ cho nhau. Hễ rỗi rãi thì hai “cha con” lại chụm đầu rủ rỉ tâm tình.Có một lần, cái “tâm tình” của nó hơi khang khác:
- Con nhỏ áo trắng gởi thư ba ngày liên tiếp, ông biết tại sao không?
- Chuyện đó làm sao tao biết, mà con nhỏ đó… là con nhỏ nào?
Nghe thằng con trai tả một hồi, ông cũng nhớ ra. Đó là cô bé ốm ốm, đeo kiếng cận. Cô bé thường đi gởi thư. Nhưng nhiều người vẫn đi gởi thư vậy. Bưu điện người ra kẻ vào, có cô xinh như hoa hậu. Cô bé này không phải là hoa hậu. Vậy mà nó chú ý. Một sự chú ý hơi khác thường, đối với một thằng giữ xe. Chú ý đến nỗi con bé vô trong rồi mà mắt nó vẫn mò theo. Nó thấy con nhỏ lấy thư ra, che che như sợ ai nhìn, đọc đi đọc lại, kiểm tra tới lui rồi mới chịu dán lại, bỏ vô thùng. Read more »
Đó là một buổi sáng cuối năm, một buổi sáng bình thường như bao buổi khác trên ngã ba Điện Biên Phủ - Nguyễn Bỉnh Khiêm. Như mọi ngày, ông X lái chiếc xe Mazda cũ, lùn lùn đi làm qua con đường này. Khi ông vừa vặn tay lái qua hướng tay trái để đi vòng qua đường Nguyễn Bỉnh Khiêm, ông chợt để ý đến một cô gái ngồi sau chiếc Dream, sau lưng một chàng trai trẻ. Sẽ chẳng có chi đáng nói nếu như cô gái không mặc chiếc jupe serré và có lẽ mùa xuân đang tới gần khiến người ta lơ đãng nên thế ngồi của cô khá hớ hênh, hở hang, hơ hớ. Tất nhiên là bộ giò của cô ta rất đẹp. Mải chăm bẵm ngó vào đầi gối của cô gái, ông X cũng đâm lơ đãng, đầu óc bỗng vật vờ những tư duy trừu tượng thóang một chút trụy lạc. Và do vậy, ông không biết có một chiếc xe Dream khác đang đứng lại ngay trước đầu xe của ông. Khi phái hiện ra chiếc xe Dream phía trước, ông nhanh chân đạp thắng theo phản xạ tự nhiên. Nhanh là vậy, nhưng cây sắt cản của chiếc Mazda cổ lỗ sĩ của ông đã bụp bể chiếc đèn xe Dream phía trước và người mẹ chở đứa con đi học bị đụng bất ngờ, ngã lăn ra đường.
Thế nhưng ông X cũng không ngờ phía sau xe ông đang có một xe vận tải nhẹ trờ tới. Dù bác vận tải nhẹ phản ứng rất tốt, không hề lơ đãng xem đầu gối như ông X, nhưng cũng không tránh được cái động chạm trên mức tình cảm của đầu xe ông ta và đít xe ông X. Cặp đèn lái của xe ông X kể như là nát vụn. Nghe tiếng động chạm chát chúa, tiếng thắng rít trên mặt đường, nhiều người lái xe gắn máy dáo dác đưa mắt nhìn. Và họ dồn cục vào nhau. Read more »
October 30th,2007
Tản văn |
No Comments
This is not what you think!!!
Ngày …
Hôm nay thằng bé lần đầu tiên ló mặt ra khỏi nơi mà nó cư trú bấy lâu nay để đón chút ánh mặt trời. Vừa thò mặt ra, thằng bé đã thấy mấy chị lớn đang nhìn nó cười rinh rích. Nó ngượng quá định thụt vào, nhưng chẳng hiểu sao thấy người nóng bừng, đầu đỏ ran rồi tự dưng cứng đơ như khúc gỗ. Thằng bé hoảng quá bèn cố gắng nghĩ đến chuyện khác rồi chui tọt vào chỗ cũ. Nằm trong góc tối ngẫm nghĩ mà nó vẫn còn run rẩy. Cảm giác thật là kì cục. Ngường ngượng mà lại thinh thích.
Thằng bé biết mình đã lớn rồi … Read more »
October 30th,2007
Diễn đàn |
4 Comments
1. Huyền sử
Sau khi năm mươi người đã lên núi và năm mươi người đã xuống biển, năm mươi người khác từ những xứ sở xa xôi đến vùng đồng bằng bỏ hoang và sống mãi ở đó cho đến tận ngày nay.
2. Khuôn mặt
Cô suốt đời thích dùng kem lột da. Khi cô qua đời, thân nhân đến viếng, thấy xác cô còn nằm đó nguyên vẹn, nhưng khuôn mặt cô biến mất.
3. Tiếng ve
Tôi đã sống qua bao mùa hạ, vẫn không hiểu được tiếng ve kêu.
4. Bác
Bác tôi cả đời thích hoá trang , không ai biết mặt thật .Đến khi chết đi , ai cũng nghĩ là bác mình
5. Chị
Chị ước mơ kiếp sau chớ làm người, mà được làm cái thùng gạo: chỉ nằm ngửa một chỗ mà chẳng mấy khi thiếu ăn. Read more »
October 28th,2007
Tản văn |
No Comments
Bây giờ là 7.15 pm.
Anh đã làm xong mọi công việc của một ngày rồi. Hôm nay cũng làm được một số việc khá hiệu quả, giờ có thể ngồi khểnh râu rung đùi nhìn mưa rơi. Trời đang mưa nho nhỏ. Ngoài lab của anh có một ngọn đèn đường vàng rất lớn, nhưng giờ chỉ nhìn thấy một quầng sáng bên ngoài cửa kính mờ hơi mưa. Đúng là tự dưng ngày hè trở rét, chỉ vài tuần nữa thôi là sang hẳn mùa hè rồi mà trời hôm nay rất lạnh, gió và mưa miên man suốt từ sáng tới giờ. Lẽ ra phải về chuẩn bị ăn tối và làm chút việc cho ngày mai, một ngày dài; mà thấy mưa thì lười quá. Giờ già mất rồi, đạp xe qua công viên trong mưa chỉ thấy lạnh và ướt lướt thướt chứ chẳng thấy lãng mạn khỉ gì. Hoặc biết đâu có thể vì về nhà anh cũng có mình anh thôi, không ai chờ đợi cả, nên ngần ngại chẳng muốn về. Tối qua anh để status Yahoo đường link bài thơ Những ngày hè cuối của Lưu Quang Vũ. Có mấy câu cuối bài như thế này:
Trang giấy bên bàn gió thổi
Xôn xao bao việc phải làm
Còn phải đong gạo mua dầu, nuôi nấng các con
Còn bao rối ren còn bao vất vả
Còn mùa thu còn mùa đông
Đến mùa xuân, em sẽ bế trong lòng
Một con người nhỏ xíu.
Read more »
October 28th,2007
To Gaucon |
2 Comments