Trịnh Công Sơn đã nói rằng ông đặt nghệ danh cho ca sĩ Lệ Mai là Khánh Ly bởi vì ông hâm mộ hai nhân vật trong lịch sử là Khánh Kỵ và Yêu Ly.
Như thế này:
Yêu Ly là thích khách người nước Ngô đời Xuân Thu . Công tử Quang giết vua Ngô rồi lên ngôi, tức là Hạp Lư . Con vua Ngô là công tử Khánh Kỵ (tên Liêu) trốn sang nước khác, chiêu nạp hào kiệt kết liên lân quốc tìm cơ hội báo thù . Hạp Lư nghe chuyện Khánh Kỵ, ăn không ngon ngủ chẳng yên, bèn lập kế dùng Yêu Ly giết Khánh Kỵ . Hạp Lư khép tội Yêu Ly rồi chặt mất cánh tay phải và giết hết vợ con Yêu Ly để Khánh Kỵ tin . Yêu Ly gặp Khánh Kỵ, được tin dùng . Tới lúc Khánh Kỵ cùng quân sĩ xuôi dòng sông về đánh Ngô, Yêu Ly ngồi chung thuyền đợi lúc gió mạnh cầm giáo đâm suốt bụng Khánh Kỵ . Khánh Kỵ xách ngược đầu Yêu Ly lên dìm xuống nước ba lần rồi lại để lên đầu gối, cúi nhìn, cười mà rằng “thiên hạ còn có dũng sĩ dám cả gan đâm ta !” Quân sĩ lúc đó xúm lại đòi giết Yêu Ly, nhưng Khánh Kỵ gạt đi mà bảo, “người này là một dũng sĩ ! Chớ nên trong một ngày mà để chết hai dũng sĩ của thiên hạ . Đừng giết y, tha cho y về Ngô để cho y được tỏ lòng trung .”
Sau đó, Yêu Ly tự cho mình là kẻ bất nhân bất nghĩa bất trí, thẹn với Khánh Kỵ mà tự sát chết …
Hết chuyện …
December 31st,2007
Điển tích |
No Comments
Title không liên quan gì tới bài viết
Màu xanh là Phương Tây - Màu đỏ là Phương Đông
1. Quan điểm

Read more »
1. Chàng và nàng rong ruổi trên chiếc xe gắn máy qua con đường thu vàng rực đầy lá me bay. Gió thu thổi tóc nàng bay bay cọ vào má chàng. Nàng mỉm cười hạnh phúc gục đầu vào vai chàng, đặt nhẹ nụ hôn nóng bỏng ướt át vào cổ chàng, thì thầm thật khẽ lời yêu thương. Chàng ngoái cổ lại hôn vào trán nàng. Họ đâm vào đít chiếc xe tải đi đằng trước, chàng gãy cổ, đưa vào bệnh viện bác sĩ bảo gia đình khiêng về lo ma chay.
2. Chàng và nàng dạo chơi bên đầm sen. Những đóa sen hồng tỏa mùi hương ngát trong nắng chiều. Nàng thỏ thẻ đòi chàng chứng tỏ tình yêu bằng một bó sen thơm. Chàng gallant, lại biết bơi nên không sợ chết đuối. Nàng hạnh phúc nâng niu bó sen suốt trên đường về. Ba hôm sau sen tàn, chàng cũng sốt cao rồi lên cơn uốn ván do dẫm chân phải cái đinh rỉ ven bờ đầm. Đưa ma chàng, đã hết mùa sen.
3. Chàng đội mưa trong đêm nhảy tường công viên hái cho nàng một bó hoa vạn thọ. Nàng chơi dương cầm mắt nhòe hạnh phúc khi thấy chàng hiện ra trong đêm mưa tôi là khách qua đường xin em hãy nhận lấy. Nàng trao chàng nụ hôn thơ ngây đầu đời. Chàng sung sướng lảo đảo đi về, qua đầu ngõ bị chó dại xồ ra cắn. Ngày ra đi, bọt mép chàng xùi trắng hơn bong bóng nước đêm mưa. Read more »
December 30th,2007
Tuổi già |
14 Comments
Năm đó tôi mươi bảy tuổi. Tháng bảy, chiều nào cũng mưa, sáng ra đã gió, ngày nào tôi cũng nghe mẹ ví von về loại thời tiết này: “Cậu ở, mợ đời”. Tôi nhớ, khi nói câu này, mẹ đứng vịn cửa sổ nhìn ra vườn, ngày ấy ao mới lấp, bố về thăm nhà trồng cây hoa vàng anh, hoa to thồi thồ, vàng tươi, ngày nào cũng nở. Mẹ đứng như thế này, vươn cái cổ cao cao, áp mặt vào mấy song cửa gỉ, hai tay dài thò ra ngoài khung cửa, mẹ có dáng vẻ của một đứa trẻ bị khóa trong nhà muốn ra ngoài hơn là dáng của một phụ nữ ba mươi ba tuổi bị chồng bỏ.
Ông ngoại bảo: “Mẹ mày còn ham chơi!”.
Khi ấy, tôi học lớp 12. Thỉnh thoảng mẹ rủ: “Mẹ với mày đi chơi?”. Tôi đùa: “Ai chở ai?”. Mẹ rất duyên dáng cười ma lanh: “Mẹ hơi đau lưng nhưng vẫn chở mày được?”. Mẹ đánh phấn nâu, mặc áo đen, mắt mẹ long lanh, cười ngậm miệng mệt mỏi khi các chú đến tán tỉnh. Mẹ thích người ta nhầm mẹ và tôi là hai chị em để mẹ có cơ hội tự hào bảo: “Con gái tôi đấy!” Thể nào người ta cũng dấn thêm một bước tò mò bằng câu hỏi về tuổi tác, mẹ lại có thêm cơ hội gợi cho người ta lòng hiếu kỳ khi hình dung ra cảnh một con bé mười sáu tuổi vào phòng sinh. Read more »
December 29th,2007
Thỏ bông |
2 Comments
Ba tôi chết lúc tôi bảy tuổi, bị bịnh hiểm nghèo nằm cả năm trời, đến lúc yếu lắm ba nói với tôi: “Tội nghiệp con gái ba! Ba chết rồi má con có chồng khác còn con không còn ba nữa!” Tôi nghe vậy tuy thương ba cũng giận ba lắm! Sao má có chồng khác được, má không thương ba sao? Sao tôi có thể thương yêu chung sống với ba nào khác như với ba tôi? Nhưng rồi ngày tháng trôi qua tôi quên dần chuyện đó - chuyện má tôi có chồng khác - tôi còn nhỏ dễ quên và cũng do không ai nói tới chuyện đó. Hai má con tôi tiếp tục sống hẩm hiu với nhau, tôi vẫn đi học má tôi vẫn đi dạy học, căn nhà có hơi trống vắng đi đôi chút vì thiếu ba tôi nhưng nhịp sống đều đặn như không có gì thay đổi.
Tôi học cấp một lớp bán trú, buổi sáng má tôi đi dạy đưa tôi đến trường buổi chiều ghé rước về, tôi chạy ra chơi với đám trẻ ở đầu hẻm má tôi vào bếp nấu nướng giặt giũ, cơm chín má tôi kêu tôi về ăn hai má con ngồi bên chiếc bàn rộng mênh mông. Rồi má tôi rửa chén dọn dẹp quét tước, cùng tôi ra ngồi ở phòng khách bật ti vi coi có chương trình phim truyện nào mới không, rồi tôi học bài má tôi chấm bài hai má con đi ngủ sớm để sáng hôm sau cuộc sống đơn điệu lại tiếp tục. Read more »