Archive for March, 2008

Thơ chưa đề tựa - Chung Do Kwan

trên bàn thờ nhà tôi
có mấy cha lạ hoắc
tôi chẳng biết là ai
cũng chẳng thèm thắc mắc

lớn lên tôi hỏi mẹ
“chàng bố của con đâu?’
mẹ cười rưng nước mắt
không nói chỉ xoa đầu

bây giờ tôi thắc mắc
mấy thằng cha lạ hoắc
có phải bố tôi đâu
sao nó ngồi chễm chệ
khoe hói với khoe râu Read more »

Rác và yêu

Rất nhiều khi, cái tính đồng bóng của Vợ làm hỏng hết mọi thứ. Mà lại làm hỏng tất cả những gì chính chị đã công phu tạo dựng.Như đêm nay. Bao nhiêu công phu ngâm tẩm trong bồn tắm để tạo một hương vị quyến rũ trên thân thể. Bao nhiêu công phu đốt lên một đĩa dầu hương liệu, đặt trên một ngọn nến thơm, làm cho không gian thơm ngát mùi hoa hồng. Một lọ hoa tươi trên mặt bàn. Hai cây nến không tỏa khói đen đang lung linh góc phòng. Một đĩa nhạc toàn những bài dạ khúc tuyển chọn.

Tất cả những công phu có tính toán ấy là dành cho Chồng. Để huy động cảm xúc của anh. Để lôi kéo anh thăng thiên tình cảm. Và Vợ đã đạt được hiệu quả mong muốn. Chồng vòng tay qua lưng Vợ, kéo chị lại gần. Cái kiểu người ta kéo một kiện hàng lại gần chuẩn bị mà đập hộp. Kiện hàng tự thả lỏng trước đôi tay khám phá, hứa hẹn sẽ đem đến những tiếng trầm trồ.

Nhưng…

Kiện hàng bất đồ nhảy dựng lên trên giường. Từ vai trò một vật vô tri là kiện hàng, Vợ tức khắc trở lại bản năng ngày thường. Thành một người đàn bà nhạy cảm với tất cả các loại mùi. Cặp mắt lóe sáng. Read more »

Thị Mầu - Anh Ngọc

Người mấy trăm năm làm rung chuyển những sân đình
Làm điên đảo những phông màn khép mở
Người táo bạo
Người không hề biết sợ
Người chưa từng lùi bước trước tình yêu

Người phá tung khuôn khổ những điệu chèo
Để cuộc sống ùa lên đầu cửa miệng
Người trung thực đến không cần giấu giếm
Cặp môi hồng con mắt ướt đong đưa

Người cả gan sàm sỡ cả cửa chùa
Chọn sắc áo cà sa mà chọc ghẹo
Thừa sinh lực nên người luôn túng thiếu
Nên hương trầm tiếng mõ khéo trêu ngươi Read more »

Một nửa - Nguyên Hương

Cuộc họp liên ngành kết thúc sớm. Chạy xe ra khỏi bãi, thấy Bích đứng trên vỉa hè, Thiện dừng xe lại:- Đức chưa đến đón hả?
- Đâu biết về sớm vậy. Anh có đem theo điện thoại đó không?
- Khỏi gọi, lên xe anh chở về luôn.
- Anh không đi đón Mỹ sao?
- Mỹ đi công tác, tuần sau mới về. Cu Tín ở nhà trẻ. Mấy ngày nay, trưa nào anh cũng lang thang bụi bờ.
- Vậy trưa nay về nhà em đi.

Xe chạy qua chợ. Bích đập vai Thiện:

- Ngừng lại, đợi em tí xíu. Em mua gì về nấu cho vui.
- Thôi, có gì ăn nấy đi Bích. Đừng bày vẽ…

Bích cắt ngang:

- Bày vẽ gì đâu. Phải cám ơn anh thì có. Ngày thường tụi em cũng dã chiến lắm. Có anh, nấu nướng đàng hòang, chắc em được anh Đức khen. Read more »

Lưu Quang Vũ - Xuân Quỳnh và mùa hè định mệnh

Chỉ trong vòng 8 năm kể từ khi bước vào sân khấu - năm 1980 với vở “Sống mãi tuổi 17″ - cho đến khi nằm xuống, Lưu Quang Vũ đã viết hơn 50 vở kịch, hầu hết đã được dàn dựng. Đó là còn chưa kể hàng trăm bài thơ, truyện ngắn, bài báo… Người ta vẫn thường hỏi Lưu Quang Vũ lấy đâu ra thời gian, năng lượng để hoàn thành một khối lượng công việc đồ sộ như vậy trong một thời gian ngắn như vậy? Ngay cả bạn bè, đồng nghiệp, ngay cả những người thân trong gia đình nhiều lúc cũng không trả lời nổi câu hỏi đó.Đặc biệt, trong năm cuối cùng, mùa hè cuối cùng của đời mình, Lưu Quang Vũ làm việc hối hả hơn bao giờ hết. Sau khi Lưu Quang Vũ mất, trên bàn làm việc của anh vẫn còn để một mảnh giấy nhỏ, trong đó anh ghi: “Công việc phải làm từ tháng 8 tới tháng 12 (1988)”, với tên 8 vở kịch, một tập thơ cùng một số công việc khác. Cho đến khi mất, nghĩa là chỉ trong vòng một tháng kể từ khi viết mảnh giấy, anh đã kịp thực hiện và đưa lên sàn diễn trọn vẹn 3 vở: Trái tim trong trắng (đoàn Kịch Hải Phòng và Đoàn Chèo Hà nam Ninh dựng), Lời thề thứ chín (Đoàn kịch nói Tổng cục Chính trị dựng 1988), Điều không thể mất (Nhà hát Tuổi trẻ, Đoàn Kịch Quân khu II dựng 1988). Vở thứ tư - Chim sâm cầm không chết - đã viết xong cảnh cuối, Đoàn kịch Hải Phòng đã nhận dàn dựng. Read more »