Archive for April, 2008

Người xưa ~ Người nay - Nguyễn Trọng Nghĩa

Thật tình cờ, mới đây Thạch gặp lại người xưa, người mà thời còn trai tráng anh đã long trọng thề với mình là sẵn sàng quì gối và được chết dưới chân dù sau khi chết bất luận nàng có chịu nhỏ một giọt nước mắt nào hay không. Nguyên văn của lời thề thốt đó Thạch không nhớ rõ lắm nhưng anh dứt khoát không xem lại dù nó vẫn còn nằm nguyên trong ngăn hồ sơ chung của hai vợ chồng anh, nghĩa là chỉ cần đưa tay “kéo cái rột” là có thể đánh giá được mức độ tư duy và khả năng chữ nghĩa của anh khoảng mười lăn năm về trước. Tuy nhiên, đã như một thứ qui định ngầm, cái ngăn hồ sơ ấy gần mười lăm năm qua vợ chồng anh rất ít đụng đến; những dịp sắp xếp lại nhà cửa của hai vợ chồng, với bất kỳ vật dụng nào trong nhà đều phải cân nhắc kỹ, riêng ngăn hồ sơ họ chỉ làm qua loa với gương mặt cả hai đều hơi mất tự nhiên, và, tuy đã qua nhiều lần “sắp xếp lại” nhưng nói chung ngăn hồ sơ vẫn gần như ở tình trạng ban đầu.

Trong ngăn hồ sơ ấy gồm: hai quyển nhật ký ghi chép lung tung, trong đó có vài mối tình đơn phương về phía Thạch với nhiều hứa hẹn và thề thốt, cũng một phía. Read more »

Chuyện phố - Mộng Điệp

Tôi kể người nghe chuyện Phố - trong - sông,
Chuyện những mùa Đông đi qua thời con gái
Bóng đổ dài , bước chân người mê mải
Gió chở mùa về, hoang hoải cả giấc mơ…

***

Tôi kể người nghe chuyện Phố bơ vơ…
Chuyện người ra đi trong sương mờ chớm lạnh
Ly cà phê bên hè đường sóng sánh
Giọt nước mắt tràn, như mùa khẽ mong manh.

***

Tôi kể người nghe chuyện Em và Anh
Chuyện những hạnh phúc riêng dành trong đáy mắt
Bản tình ca đêm đêm vang dìu dặt
Nụ hôn vẫn chờ, xanh ngắt cả mùa yêu… Read more »

Thời của Osin

Cách nay khoảng 15 năm, đài truyền hình có chiếu một cái phim của Nhật, kể lại cuộc đời Oshin, một cô gái giúp việc sau trở thành bà chủ của hệ thống siêu thị khổng lồ. Phụ nữ Việt Nam hồi ấy sôi cả lên, bàn tán về Oshin mọi lúc mọi nơi, rồi vì quá yêu thích hình ảnh cô giúp việc trong phim tận tâm, đầy nghị lực, bèn gọi tất cả các cô giúp việc ngoài đời là Oshin, nhưng suồng sã hơn, nghĩa là không uốn lưỡi khi phát âm nữa, chỉ “ô-xin” đơn giản.

Những phụ nữ giúp việc đó đến chủ yếu từ các làng quê. Lên thành phố, họ ở luôn trong nhà chủ, thường là một cái giường con gần khu bếp để tiện dậy sớm và thức khuya. Đội quân của họ rất đông, nhưng lính tinh nhuệ thì khá hiếm. Đó là do người chủ luôn có một đòi hỏi rất mâu thuẫn, rằng họ phải vừa chăm chỉ, vừa thạo việc, lại biết điều, không tham, không gian, ít nói, yêu trẻ con, kính người già, ăn ít, ngủ ít, ghét hàng xóm, ít về quê, ghét T.V., nấu ăn giỏi… Tóm lại là đến vợ cũng chẳng ai được như thế. Kiếm được một ô-xin kha khá, chủ nhà quý hơn vàng, và ô-xin đó, tuy nằm trên cái giường cứng con con, nhưng thật sự nắm vận mệnh của cả gia đình trong tay. Read more »

Chuyện tình lan can - In the army now

You need to a flashplayer enabled browser to view this YouTube video Read more »

“Sống dễ lắm” … chết mới khó (vol.2)

Xin dùng Firefox để xem, Internet Explorer bị lỗi display. Vol.1 ở đây

Read more »