Archive for May, 2009

Thư chị Quỳnh gửi anh Vũ (2)

Tối 24-11-87

Tối về nhà, thằng T.Đ.Khoa lên chơi nó cừ toàn tiên đoán cho mọi người về điều gở.

Em buồn không thể tưởng tượng được! Sáng nay có một cô giáo dạy văn học Anh, cô giảng về Đích-Ken và Thêch-Kơ-Rây.

Sau buổi học, cô nói qua nhận xét của cô về nước Anh mà cô đã từng qua nhiều lần, em thấy những nhận xét cũng thông minh, em ghi lại đây anh đọc: “… Ở nước Nga, con người bị quay cuồng trong nhịp sống vội vã, họ không có lúc nào để quan tâm đến nhau. Chỉ có lúc họ xếp hàng là họ có thể nhìn vào mặt nhau. Còn ở Anh, sống giữa nước Anh, người ta cảm thấy lúc nào cũng ở trong ngày hội, sống giữa niềm vui và tình thương mến. Khi có một người nào đó ngơ ngác ở ngoài phố lập tức có 4-5 người lại gần và hỏi rằng “Tôi có giúp gì được bạn không?”. Những chiếc xe buýt chạy trên đường, mỗi lần cửa xe rộng mở là người ta luôn gặp những người đàn ông không quen, đỡ những người đàn bà không quen xuống xe. Người Anh bây giờ rất cởi mở. Câu phương ngôn ngày xưa của người Anh là “Ngôi nhà của tôi là pháo đài của tôi” không còn đúng nữa. Người Anh bây giờ mở rộng cửa, ra đường, hoà nhập và thông cảm với mọi người…”. Read more »

Thư anh Vũ gửi chị Quỳnh (3)

Tối Chủ nhật 3/10/1976

Quỳnh thương yêu

Tối nay em nghỉ ở đâu , Đà Nẵng , Bình Định hay Quy Nhơn , xa anh , xa Mí và các con lắm rồi . Và thư này đến thì em đã ở Sài Gòn . Thương em đi đường một mình , buồn và vất vả . Anh định viết thư cho em ngay hôm sau , nhưng tíu tít lên vì việc cơ quan và Mí .

Buồn vì lúc tiễn em đi , vội quá chưa kịp nói gì tàu đã chạy . Hôm ấy [ 1/10 ] anh về tới nhà thì Mí đang ăn cơm với cô Thơ , chơi ngoan , biết hát thêm bài ” Đem váo oa ” [ Đêm pháo hoa ] . Đến tối thì khóc gọi mẹ , chú Điền đưa đến nhà cô Mai Hương chơi , 9h tối mới về , ăn rất nhiều cơm và bánh , no nhưng vẫn không chịu ngủ , gọi mẹ , anh bắt nó nằm nhắm mắt lại , nó ngoan lắm , nằm im , nhưng không ngủ , cứ lấy tay đập đập xuống gối và gọi khẽ ” tìm mẹ , tìm mẹ ” . Nó trằn trọc suốt đêm gần 11h mới ngủ . Nhưng ngủ một mạch đến sáng , không đái dầm . Sáng mở mắt ra đã gọi mẹ .

Tối hôm qua [ 2/10 ] anh đưa Mí đi chơi , cho nó ăn phở . Tuấn Anh cũng về chơi với em rồi đi xem vô tuyến . Mí ngủ sớm nhưng đến 2,3h thì dậy khóc đòi mẹ , ăn bánh ” từ từ sữa ” mất đến 2 tiếng mới ngủ lại . Anh thức đêm làm việc , dỗ con xong lại ngồi viết tiếp đến sáng . Hôm nay Chủ nhật , Mí cũng chơi ngoan , ăn nhiều cơm . Đã biết nói ” mẹ đi tác ” , ” mẹ đi dài doo`ng ” những đến tối vẫn ngơ ngẩn buồn , thinht thoảng lại ngồi thần ra rồi gọi me . Anh bế nó đi xuống đường , cho nó quên , những lúc về , lên đến cầu thang nó đã nói ” về mẹ về mẹ ” . Nó tưởng về nhà là sẽ lại có mẹ . Read more »

Thư anh Vũ gửi chị Quỳnh (2)

.. 9/6/1978

Quỳnh nhớ thương

Em đi đã được 1 tuần . Nhớ em và buồn lắm . Mấy bố con ở nhà vẫn bình thường . Mẹ đi vắng . Mí cứ quấn bố , tối không chịu xuống bà . Hôm nào cũng bảo : bố với em đi đón mẹ đi . Mí ăn được , ngủ được , vé thêm nhiều tranh mới . Tuấn Anh xuống bác , bà Tuấn Anh vẫn ở đây , ngày nào Tuấn Anh cũng về đi bơi , xong ăn cơm chiều với bà hoặc với anh rồi lại xuống bác . Kít thì vẫn hay về luôn .

Hà Nội mấy bữa nay mưa suốt , nhưng trời vẫn oi . Anh vẫn nấu ăn lấy . Sáng Mí ăn cơm rang hoặc bánh mì rán.

Anh đang viết nốt cho xong tập sách diễn viên , cũng mới viết được mấy bài thơ và cũng định viết chuyện ngắn về Campuchia . Độ này thức ăn vẫn đắt đỏ vì tình hình kinh tế chính trị giữa ta và Tàu . Nhuận bút tập thơ của em mẹ bảo có lẽ phải hàng tháng mới có tiền . Mấy bố con cũng túng , nhưng cũng ” cầm cự ” được vì có cá khô , tôm khô rồi .

Em yên tâm đi và làm việc . Không hiểu em đã đi những đâu , làm được những gì và có vui không ? Hôm em đi anh đã viết thư ngay cho em , nhờ anh Khải chuyển , không hiểu em nhận được hay không ? Việc anh gặp chị Lan không có gì khó chịu , ngược lại còn rất tốt . Anh đã viết cho em rồi . Khi nào em về sẽ nói chuyện .

Anh làm mọi việc nhà xong , ru con ngủ yên thì đã 11h , lúc đó mới làm việc . Mới biết em ở nhà làm việc nhà vất vả thật . Read more »

Thư chị Quỳnh gửi anh Vũ (1)

 .

” Anh bận nhiều , vất vả . Em nghĩ mà thương anh lắm . Cả đời em , em chỉ muốn cố gắng sao cho anh đỡ nhọc nhằn . Lắm lúc em thấy em không xứng đáng với anh không phải về tình yêu mà về trí tuệ . Em cảm thấy em già rồi , già về thể chất đã đành nhưng lại còn già về sự yên phận của người đàn bà , về những sự nhỏ nhen tầm thường của đời sống .. Tất cả trong anh là cái gì đó đang vươn lên , đang nổi dậy . Tất cả trong anh là sự bắt đầu mà con đường của anh thì còn xa tít tắp . Con người anh như cây đàn , vừa tiếp nhận những luồng gió của cuộc sống vừa trả lại cho cuộc sống biết bao âm thanh . Em , em cảm thấy em khô cằn và bất lực . Em buồn lắm . Em thành thật nói với anh điều đó . Em vẫn cảm thấy hết . Vậy cho nên lúc nào em cũng thấy tình yêu của chúng ta mong manh . Em không thể hình dung không có anh em sẽ sống như thế nào .. Đôi khi em nghĩ quẩn là ” có khi em phải bỏ anh đi để em khỏi phải mang nỗi tủi nhục là không xứng với anh ” . Nhưng em không có can đảm . Em yêu anh và em đã nhập cuộc đời em vào cuộc đời anh , bây giờ đối với em đó chỉ là một cuộc đời thôi , cắt đi làm sao nổi ”

(trích đoạn thư Xuân Quỳnh gửi Lưu Quang Vũ khi Xuân Quỳnh đi Liên Xô năm 1978)

Thư anh Vũ gửi chị Quỳnh (1)

5/6/1976

Quỳnh thương yêu


2) Em gắng đi về bằng máy bay cho khoẻ, không mua gì cũng được. Về với anh và con, về với nhà ta đi thôi. Về với phố Huế chật hẹp, với nhà trẻ nơi ta đón Mí, với quán cà phê Nguyễn Công Trứ, nơi ta uống cà phê 2 hào buổi sáng với những gã giáo viên còm, những người công nhân lam lũ và những tay thợ làm đạo cụ sân khấu, về với những con đường chúng ta vẫn đi, những công việc, với cái thành phố nghèo, nơi người ta sống rất khổ mà vẫn luôn tìm cách để sống cho thanh thản trong nỗi khổ ấy, sống thanh thản và yên tĩnh.

Những ngày này nhớ và thương Quỳnh lắm, không nên bực bội về Sài Gòn và người Sài Gòn làm gì. Mùa đông này, về với anh, đi bên anh, nằm bên anh trong căn phòng đầy tranh của chúng ta. Và với Mí tuyệt vời của chúng ta. Và chúng ta sẽ viết chứ, sợ gì em nhỉ? Nếu chúng ta là kẻ không có tài chí lắm, không viết được điều gì to tát, thì cũng sẽ viết được những trang sách về những năm tháng ta sống, về những cay đắng và những niềm yêu thương đơn giản của con người.

Hôn em rất lâu