Sóng - Xuân Quỳnh
Dữ dội và dịu êm
Ồn ào và lặng lẽ
Sông không hiểu nổi mình
Sóng tìm ra tận bể.
Ôi con sóng ngày xư a
Và ngày sau vẫn thế
Nỗi khát vọng tình yêu
Bồi hồi trong ngực trẻ.
Trước muôn trùng sóng bể
Em nghĩ về anh, em
Em nghĩ về biển lớn
Từ nơi nào sóng lên ?
- Sóng bắt đầu từ gió
Gió bắt đầu từ đâu ?
Em cũng không biết nữa
Khi nào ta yêu nhau
Con sóng dưới lòng sâu
Con sóng trên mặt nước
Ôi con sóng nhớ bờ
Ngày đêm không ngủ được
Lòng em nhớ đến anh
Cả trong mơ còn thức
Dẫu xuôi về phương Bắc
Dẫu ngược về phương Nam
Nơi nào em cũng nghĩ
Hướng về anh - một phương.
Ở ngoài kia đại dương
Trăm nghìn con sóng đó
Con nào chẳng tới bờ
Dẫu muôn vời cách trở
Cuộc đời tuy dài thế
Năm tháng vẫn đi qua
Như biển kia dẫu rộng
Mây vẫn bay về xa
Làm sao được tan ra
Thành trăm con sóng nhỏ
Giữa biển lớn tình yêu
Để ngàn năm còn vỗ.

sông không hiểu nổi mình.
…………………….
ôi con sóng nhớ bờ
………………….
29/8 một ngày để nhớ đến Xuân Quỳnh, ngày này bà đã ra đi mãi mãi nhưng những dòng thơ của bà vẫn còn để lại cho muôn đời sau
các bạn biết không!
tôi và em quen nhau là nhờ bài thơ này đó.Ngày đó,tôi và em học chung một lớp 12.Tuy nhiên,không hiểu vì sao tôi lại không có một chút nào ấn tượng về em cả.Cho tới một hôm, tôi và em được đi thi học sinh giỏi của tỉnh.Tỉnh nhà Bình Thuận chúng tôi có lẽ không được nỗi tiếng cho lắm về số lượng học sinh giỏi đúng không. Tuy nhiên tôi muốn kể cho các bạn nghe về kỉ niệm làn gặp gỡ định mệnh đó.lần đó em nằm trong đội tuyển học sinh giỏi văn, không hiểu vì sao tôi đam mê và yêu văn từ nhỏ.hôm trước ngày thi,bọn tôi có xuống phòng của tụi con gái chơi. vì tôi và em học cùng lớp nên em nhờ tôi kiểm tra lại giùm em văn học ấy mà.Em đọc bài thơ Sóng của Xuân Quỳnh. Quả thực tôi không biết về nó truóc đó.em hỏi tôi “sóng bắt đầu từ đâu?” tôi vội trả lời “sóng bắt đầu từ gió”.Em lại tiếp tuc hỏi tôi “Gió bắt đầu từ đâu?”tôi lần này thì tôi chịu thua rồi đó. Tôi không biết nên tôi trả lời “Anh cũng không biết nữa” bất ngờ em nói luôn câu thơ cuối “Khi nào ta yêu nhau”. Các bạn biết không ,tôi rất bất ngờ vì điều này tôi không hiểu sao em lại nói như vậy. Sau này khi học tới bài Sóng của Xuân Quỳnh tôi lai nhớ tới kỉ niệm lúc đó kinh khủng.Tôi nhớ tới em, tôi đã yêu em đó các bạn.Chúng tôi sau này quen biết nhau và có tình cảm với nhau.Những ngày đó thật là đặc biệt đối với tôi.Nhung mà vì một lỗi lầm ngốc nghếch của mình tôi đã để em giận tôi. Nhưng lần này são em giận lâu quá.Tôi nhớ em lắm biết không,tôi nhớ luôn cả sóng nữa.Hic hic…
hồi lớp 12 tôi không thích bài này một chút nào. Thủa đó tôi chưa biết tình yêu nó là cái gì, và vì vậy tôi thấy bài này nó khó hiểu thế nào đó. Nhưng bây giờ đọc lại, thấy nó giống cảm xúc của tôi lúc này quá! Đã hơn một tuần tôi không gặp anh, tôi thấy nhớ anh vô cùng, nhớ giọng nói, nụ cười hiền của anh. Tôi không dám gọi điện hay nhắn tin cho anh, tôi sợ tôi sẽ càng nhớ anh hơn sau cuộc gọi hay tin nhắn đó. Lòng tôi lúc nào cũng nhớ tới anh, tôi luôn tưởng tượng xem anh đang làm gì? và có nghĩ về tôi như tôi nghĩ về anh hay không? tuần sau, khi anh hết phiên trực, tôi sẽ được gặp anh. khi đó tôi sẽ nói với anh rằng “em nhớ anh rất nhiều, rất nhiều!!!”…
Sóng, con sóng dư dội,mà sâu lắng ẩn chứa những kỉ niệm khó quên. Nam 12 tôi đã học sóng của Xuân Quỳnh và hình nhu tôi đã đồng cảm với nỗi nhớ thương tha thiết những con sóng quê tôi.Ôi tôi nhớ quê tôi quá………..
Bài thơ thật là hay. Tôi thuộc làu nó nhưng vẫn đọc hoài, hôm nay tôi gửi nó đến người tôi yêu… tôi muốn mượn mấy câu thơ này để người yêu tôi biết tâm trạng của tôi… NN ơi, MM nhớ anh, yêu anh rât nhiều… Và em biết anh cũng vậy, chúng mình luôn ở trong tim của nhau mà…
Tôi chưa yêu, cũng chưa một lần được nhìn thấy sóng. Nhưng khi đọc bài thơ này, tôi bỗng có một cảm giác thật lạ, gần gũi và thân quen!
tôi mới vừa học xong bài này …làm tôi thấy thương người bạn gái của tôi hơn đúng là con gái tình cảm chất chứa trong lòng …nên tôi phải biết chung thủy hjxhjx tôi yêu em quá tnup
mình cũng vừa mới học bài sóng.vừa nghe cô giảng tôi lại vừa quay xuống nhìn người đóa và 2 người nhìn nhau.tôi thấy nàng mỉm cười chao ôi hạnh phúc biết bao.quả thật lần đầu tiên tôi thấy 2 tiết văn trôi qua nhanh như vậy.tình yêu thật là diệu kì.mình yêu ngọc anh.
toi vua moi hoc bai nay . no nhu mot nguoi con gai e ap then thung voi tinh yeu
hjx mình cũng mới học qua bài nì và cũng mới biết thế nào là nhớ là lo là thương về một người ở xa lém em chưa gặp anh lần nào cả nhưng anh va em như có một sợi dây níu lại với nhau sóng là lòng em đó anh biêt chăng
Cám ơn Xuân Quỳnh với Bài thơ trữ tình lãng mạn. Bà đã đi xa nhưng thơ của bà vẫn con mãi mãi.
thuộc lòng bài thơ này và có lẽ là bài thơ duy nhất tôi còn thuộc. thậm chí những lúc vẩn vơ tôi viết lên giấy mặc dù tôi chữ xấu. Học gõ máy tính tôi cũng gõ bài thơ này. Đã xa nhà gần ba năm, kỉ niệm về bài thơ như cho tôi sống lại những năm tháng còn ở Hà Nội… Ôi nhớ quá!!!
Toi chi thich music chu ko thich tho than, nhung day la bai tho duy nhat ma toi ko the ko thich duoc , no qua hay!nhu chinh con nguoi toi vay” du doi va diu em, on ao va lang le”.
Bài thơ thật giống với tâm trạng của mình lúc này.Em bảo anh rằng “đừng yêu em,anh nhé”, nhưng anh lỡ yêu em mất rồi.Rất nhớ, thương, quý, và cảm phục em,y3u4nh_kh0ngn0j ạ.
hic hic vì bài thơ này mà tôi bị bạn gái phạt đây nè! bắt đền Xuân Quynh đấy. Tôi là dân mù tịt văn thơ tôi có quen một nhóc chuyên Văn và nhóc đó làm tôi tưởng:
sóng bắt đầu từ gió
gió bắt đầu từ đâu
em cũng ko biết nữa
khi nào ta gặp nhau
:(( thế đấy rồi bạn gái tôi nói là khi nào ta yêu nhau nhưng tôi cố cãi và bây giờ thì … phực ặc ặc chít tôi rồi
Kể từ lúc biết đến những vần thơ tình cảm sâu sắc khi còn ngồi ghế học đường, tôi đã dành sự ưu ái đặc biệt cho bài thơ này. Rất nhẹ nhàng & đầy mạnh mẽ, một tình yêu chân tình.
Quote: yêu em không nói said:
March 15th, 2009 at 3:42 pm
Bài thơ thật giống với tâm trạng của mình lúc này.Em bảo anh rằng “đừng yêu em,anh nhé”, nhưng anh lỡ yêu em mất rồi.Rất nhớ, thương, quý, và cảm phục em,y3u4nh_kh0ngn0j ạ.
Re: yêu em không nói:
Sóng bắt đầu từ gió
Gió bắt đầu từ đâu ?
Em cũng không biết nữa
Khi nào ta yêu nhau
* mỘt chÚt đỌng lẠj … mỘt chÚt jÓ … mỘt chÚt sÓng … mỘt chÚt xUÂn qUỲnh …
* mỘt chÚt jU … mỘt chÚt thƯƠng … mỘt chÚt nhỚ …
* bỔj hỔj … bỒj hỒj …vẤn vƯƠng … xAO xUYẾn …
toi lop 7 nghi roi` nhung neu de noi lai lop 7 của tôi bay gio = dai hoc chua co mot tho nao toi ko nho nhung toi khong the nao quan bao Song cua Xuan quynh that hay
song bat dau tu gio ?
gio bat dau tu dau ?
khi nao ta yeu nhau nhi~ hay that
e hoc song nhunng ma hok thik lam tap lam van ve Song’ dau…(-.-!)
nhung ma bai tho nay rat hay…
Tôi là 1 người yêu thơ..Nhưng quả thật,khi còn ngồi ghế nhà trường,tôi không mấy thích bài thơ này..
Nhưng càng về sau này,nhất là từ khi yêu anh..Tôi đột nhiên cảm nhận bài thơ này 1 cách sâu sắc…
tôi cảm thấy mình như kẻ ngốc,mãi đến bây giờ mới nhận ra,mới cảm thấy sự đặc biệt của Sóng…
Sóng bắt đầu từ gió
Gió bắt đầu từ đâu ?
Em cũng không biết nữa
Khi nào ta yêu nhau..
Những câu thơ đó cứ vang lên mãi,như là bất tận,..Cảm phục Xuân Quỳnh…trước những tình cảm lẫn tài năng của bà…Nhờ những người như bà mà thế hệ trẻ VN vẫn hiểu hồn thơ và tình yêu chân thật…để nó sống mãi..
Gửi anh-Nỗi nhớ của em!
Em đã được học bài thơ này. Đã hiểu, đã thuộc lòng nhưng theo cách của thầy cô dạy mà chưa hề có một cảm nhận gì cho riêng mình. Cho đến một ngày em bỗng nhớ đến những câu thơ:
“Sóng bắt đầu từ gió
Gió bắt đầu từ đâu ?
Em cũng không biết nữa
Khi nào ta yêu nhau
Con sóng dưới lòng sâu
Con sóng trên mặt nước
Ôi con sóng nhớ bờ
Ngày đêm không ngủ được
Lòng em nhớ đến anh
Cả trong mơ còn thức”
Em tự hỏi: Lẽ nào em đã yêu anh? Em đã nhớ anh da diết đến quay quắt khôn nguôi… đến không ngủ được, đến nửa đêm thức giấc, đến sáng mai thức dậy, rồi ngay giữa trưa em cũng nhớ anh. Anh trở thành tâm điểm của đời sống em suốt những ngày qua. Mọi thứ đều đảo lộn đều rối bời lên vì anh. Em thừa nhận: Em đã chạy trốn tình cảm của anh, ánh mắt dõi theo của anh gần hai năm trời để rồi đến một ngày em đã chấp nhận và đón nhận tình cảm ấy. Nhưng ” Càng thắm thì càng mau phai
Thoang thoảng hoa nhài càng được thơm lâu”
Khi em chấp nhận tình cảm của anh thì cũng là lúc em nhận ra rằng em và anh không thể đến được với nhau. Em và anh là hai con người của thế giới khác nhau. Anh có lí tưởng sống của anh và em cũng vậy.
Viết những dòng này em muốn nói lời tri ân đến những dòng thơ của nữ sĩ Xuân Quỳnh đã giúp em được giãi bày nỗi nhớ. Mặc dù đến giờ em vẫn không biết đó là tình yêu hay cảm xúc???
Gửi anh của em