Những cánh buồm - Hoàng Trung Thông

Hai cha con bước đi trên cát
Ánh mặt trời rực rỡ biền xanh,
Bóng cha dài lênh khênh
Bóng con tròn chắc nịch.

Sau trận mưa đêm rả rích
Cát càng mịn, biển càng trong.
Cha dắt con đi dưới ánh mai hồng,
Nghe con bước lòng vui phơi phới.Con bỗng lắc tay cha khẽ hỏi:
Cha ơi!
Sao xa kia chỉ thấy nước trời
Không thấy nhà, không thấy cây, không thấy người ở đó?
Cha mỉm cười xoa đầu con nhỏ:
Theo cánh buồm đi mãi đến nơi xa
Sẽ có cây có cửa có nhà.
Vẫn là đất nước của ta.
Nhưng nơi đó cha chưa hề đi đến.

Cha lại dắt con đi trên cát mịn
Ánh nắng chảy đầy vai.
Cha trầm ngâm nhìn mãi cuối chân trời.
Con lại trỏ cánh buồm xa nói khẽ:
Cha mượn cho con buồm trắng nhé,
Đề con đi…
Lời của con hay tiếng sóng thầm thì
Hay tiếng của lòng cha từ một thời xa thẳm?
Lần đầu tiên trước biển khơi vô tận
Cha gặp lại mình trong tiếng ước mơ con.

1963

Comments (8)

EmOctober 29th, 2007 at 12:48 am

Sau này bóng anh không dài lênh khênh, không biết bóng con thế nào nhỉ, có béo tròn chắc nịch giống chị Mun? Sợ bóng hai cha con méo xệch ấy.
Em thích bài thơ này

con cuaDecember 12th, 2007 at 3:50 am

Sẽ có cây có cửa có nhà.
“Vẫn là đất nước của ta.”
Nhưng nơi đó cha chưa hề đi đến.
liệu mất đi hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa thế hệ chúng ta, con chúng ta có thể có một ước mơ đến nơi “đó” nữa không?

con cuaDecember 12th, 2007 at 3:52 am

hãy đoàn kết lại hỡi toàn thể anh em
chúng ta có thể làm được một cái gì đó có ý nghĩa cho Tổ Quốc này mà, đúng không?

Nho Kieng CanJanuary 14th, 2009 at 1:52 pm

“Lần đầu tiên trước biển khơi vô tận/ Cha gặp lại mình trong tiếng ước mơ con”. Hai thế hệ đứng trên cát mịn, cùng hướng về phía biển, và nhìn thấy 2 cảnh khác nhau. Cha thì thấy “nơi xa”, thấy “tổ quốc”, và thấy “những nôi cha chưa hề đi đến”,… Còn con thì muốn “thấy nhà, thấy cây, và thấy người ở đó?”
Ừ, rồi con người ta cứ lớn lớn, lớn lên mãi, cho đến khi giật mình nhìn lại, bắt gặp tuổi thơi mình trong những ước mơ con trẻ,… Bình yên và ấm áp lắm thay!

NgocMarch 21st, 2009 at 9:03 pm

Hình như là :”bóng cha dài lênh thênh” chứ không phải: “bóng cha dài lênh khênh”.Bài tho rất hay

Nho Kieng CanApril 1st, 2009 at 2:12 am

“Bóng cha dài lênh khênh” là đúng rồi đó bạn!

vanquynhApril 21st, 2010 at 7:53 pm

Đúng là “bóng cha dài lênh khênh” đấy bạn ah.
Bài thơ hay nhỉ, tớ thích từ ngày tớ còn bé tí cơ.
Ước mơ được khám phá, được chinh phục, được đi đến những miền xa lạ… luôn ở trong mỗi chúng ta, từ khi ta còn là 1 đứa trẻ… Và rồi những bề bộn đời thường làm ta dần quên mất… Và rồi, một phút giây nào đó sững sờ khi “chợt gặp lại mình trong tiếng ước mơ con”.
Cái bóng dài lênh khênh tìm thấy mình trong cái bóng tròn chắc nịch…
Trong cuộc đời mỗi con người cần lắm những phút giây như thế, để được là mình, để được gột rửa những bụi bặm trên đường đời gặp phải, để làm trong sạch tâm hồn - như cây cối tốt tươi sau mỗi trận mưa,để thấy yêu đời hơn, để tin rằng cái bóng tròn chắc nịch kia sẽ đủ nghị lực để vượt qua được mọi khó khăn trong cuộc đời…

thanhAugust 5th, 2010 at 1:02 am

đọc bài này xong cảm thấy lắng đọng ghê.hay thật.đươc nghe giọng đọc nữa thì hay

Leave a comment

Your comment