Việt Bắc - Tố Hữu
- Mình về mình có nhớ ta
Mười lăm năm ấy thiết tha mặn nồng.
Mình về mình có nhớ không
Nhìn cây nhớ núi, nhìn sông nhớ nguồn?
- Tiếng ai tha thiết bên cồn
Bâng khuâng trong dạ, bồn chồn bước đi
Áo chàm đưa buổi phân li
Cầm tay nhau biết nói gì hôm nay…
- Mình đi, có nhớ những ngày
Mưa nguồn suối lũ, những mây cùng mù
Mình về, có nhớ chiến khu
Miếng cơm chấm muối, mối thù nặng vai?
Mình về, rừng núi nhớ ai
Trám bùi để rụng, măng mai để già
Mình đi, có nhớ những nhà
Hắt hiu lau xám, đậm đà lòng son
Mình về, còn nhớ núi non
Nhớ khi kháng Nhật, thuở còn Việt Minh
Mình đi, mình có nhớ mình
Tân Trào, Hồng Thái, mái đình cây đa?
- Ta với mình, mình với ta
Lòng ta sau trước mặn mà đinh ninh
Mình đi, mình lại nhớ mình
Nguồn bao nhiêu nước nghĩa tình bấy nhiêu…
Nhớ gì như nhớ người yêu
Trăng lên đầu núi, nắng chiều lưng nương
Nhớ từng bản khói cùng sương
Sớm khuya bếp lửa người thương đi về.
Nhớ từng rừng nứa bờ tre
Ngòi Thia sông Ðáy, suối Lê vơi đầy
Ta đi, ta nhớ những ngày
Mình đây ta đó, đắng cay ngọt bùi…
Thương nhau, chia củ sắn lùi
Bát cơm sẻ nửa, chăn sui đắp cùng
Nhớ người mẹ nắng cháy lưng
Ðịu con lên rẫy bẻ từng bắp ngô
Nhớ sao lớp học i tờ
Ðồng khuya đuốc sáng những giờ liên hoan
Nhớ sao ngày tháng cơ quan
Gian nan đời vẫn ca vang núi đèo.
Nhớ sao tiếng mõ rừng chiều
Chày đêm nện cối đều đều suối xa…
Ta về, mình có nhớ ta
Ta về ta nhớ những hoa cùng người
Rừng xanh hoa chuối đỏ tươi
Ðèo cao nắng ánh dao gài thắt lưng.
Ngày xuân mơ nở trắng rừng
Nhớ người đan nón chuốt từng sợi giang
Ve kêu rừng phách đổ vàng
Nhớ cô em gái hái măng một mình
Rừng thu trăng rọi hòa bình
Nhớ ai tiếng hát ân tình thủy chung.
Nhớ khi giặc đến giặc lùng
Rừng cây núi đá ta cùng đánh Tây
Núi giăng thành lũy sắt dày
Rừng che bộ đội rừng vây quân thù
Mênh mông bốn mặt sương mù
Ðất trời ta cả chiến khu một lòng.
Ai về ai có nhớ không?
Ta về ta nhớ Phủ Thông, đèo Giàng
Nhớ sông Lô, nhớ phố Ràng
Nhớ từ Cao-Lạng nhớ sang Nhị Hà…
Những đường Việt Bắc của ta
Ðêm đêm rầm rập như là đất rung
Quân đi điệp điệp trùng trùng
Ánh sao đầu súng bạn cùng mũ nan
Dân công đỏ đuốc từng đoàn
Bước chân nát đá, muôn tàn lửa bay.
Nghìn đêm thăm thẳm sương dày
Ðèn pha bật sáng như ngày mai lên.
Tin vui chiến thắng trăm miềm
Hòa Bình, Tây Bắc, Ðiện Biên vui về
Vui từ Ðồng Tháp, An Khê
Vui lên Việt Bắc, đèo De, núi Hồng.
Ai về ai có nhớ không?
Ngọn cờ đỏ thắm gió lồng cửa hang.
Nắng trưa rực rỡ sao vàng
Trung ương, Chính phủ luận bàn việc công
Ðiều quân chiến dịch thu đông
Nông thôn phát động, giao thông mở đường
Giữ đê, phòng hạn, thu lương
Gửi dao miền ngược, thêm trường các khu…
Ở đâu u ám quân thù
Nhìn lên Việt Bắc: Cụ Hồ sáng soi
Ở đâu đau đớn giống nòi
Trông về Việt Bắc mà nuôi chí bền.
Mười lăm năm ấy ai quên
Quê hương cách mạng dựng nên Cộng hòa
Mình về mình lại nhớ ta
Mái đình Hồng Thái cây đa Tân Trào.
- Nước trôi nước có về nguồn
Mây đi mây có cùng non trở về?
Mình về, ta gửi về quê
Thuyền nâu trâu mộng với bè nứa mai
Nâu này nhuộm áo không phai
Cho lòng thêm đậm cho ai nhớ mình
Trâu về, xanh lại Thái Bình
Nứa mai gài chặt mối tình ngược xuôi.
- Nước trôi, lòng suối chẳng trôi
Mây đi mây vẫn nhớ hồi về non
Ðá mòn nhưng dạ chẳng mòn
Chàm nâu thêm đậm, phấn son chẳng nhòa.
Nứa mai mình gửi quê nhà
Nước non đâu cũng là ta với mình
Thái Bình đồng lại tươi xanh
Phên nhà lại ấm, mái đình lại vui…
- Mình về thành thị xa xôi
Nhà cao, còn thấy núi đồi nữa chăng?
Phố đông, còn nhớ bản làng
Sáng đèn, còn nhớ mảnh trăng giữa rừng?
Mình đi, ta hỏi thăm chừng
Bao giờ Việt Bắc tưng bừng thêm vui?
- Ðường về, đây đó gần thôi!
Hôm nay rời bản về nơi thị thành
Nhà cao chẳng khuất non xanh
Phố đông, càng giục chân nhanh bước đường.
Ngày mai về lại thôn hương
Rừng xưa núi cũ yêu thương lại về
Ngày mai rộn rã sơn khê
Ngược xuôi tàu chạy, bốn bề lưới giăng.
Than Phấn Mễ, thiếc Cao Bằng
Phố phường như nấm như măng giữa trời
Mái trường ngói mới đỏ tươi.
Chợ vui trăm nẻo về khơi luồng hàng
Muối Thái Bình ngược Hà Giang
Cày bừa Ðông Xuất, mía đường tỉnh Thanh
Ai về mua vại Hương Canh
Ai lên mình gửi cho anh với nàng
Chiếu Nga Sơn, gạch Bát Tràng
Vải tơ Nam Ðịnh, lụa hàng Hà Ðông
Áo em thêu chỉ biếc hồng
Mùa xuân ngày hội lùng tùng thêm tươi
Còn non, còn nước, còn trời
Bác Hồ thêm khỏe, cuộc đời càng vui!
- Mình về với Bác đường xuôi
Thưa giùm Việt Bắc không nguôi nhớ Người
Nhớ ông Cụ mắt sáng ngời
Áo nâu túi vải đẹp tươi lạ thường!
Nhớ Người những sáng tinh sương
Ung dung yên ngựa trên đường suối reo
Nhớ chân Người bước lên đèo
Người đi rừng núi trông theo bóng Người…
- Lòng ta ơn Ðảng đời đời
Ngược xuôi đôi mặt một lời song song.
Ngàn năm xưa nước non Hồng
Còn đây ơn Ðảng nối dòng dài lâu
Ngàn năm non nước mai sau
Ðời đời ơn Ðảng càng sâu càng nồng.
Cầm tay nhau hát vui chung
Hôm sau mình nhé, hát cùng Thủ đô.

Bài rất đầy đủ, tiện để tham khảo vì SGK cắt xén nhiều quá.
Thơ TH quả ko thể lẫn lộn với ai
bai tho rat hay , that la khong the nao ta het duoc nhung ngay thang oanh liet lai co the viet len nhung van tho lam rung dong trai tim nhung con nguoi tre ngay hom nay
To Huu - nha tho kiet tac cua van hoc Viet Nam
Ơ, thực ra ko có lời bình gì cho bài thơ. Chỉ là muốn nói với cái bạn Oanh gì đó ở trên là: nhà thơ “kiệt xuất” thì còn nghe dc chứ ai lại nói nhà thơ “kiệt tác” >”<
Uh.Thơ Tố Hữu hay thật.Mình chỉ thích mỗi thơ Tố Hữu thôi.
ban ọ sao chj~ co’ tho mo` ko co’ lọ` bjnh` zay chan’ chjt’
Hay nhi? pa` koan nhi?
hey wwwa’tuyệt đỉnh
Thơ Tố Hữu thật là tươi sáng, đọc những thi từ đó sẽ làm cho ta có cảm giác cuộc đời đẹp đẽ hơn, lạc quan hơn, chí khí hơn.
thật là một bài thơ hay và rất lãng mạn!xin cảm ơn rất nhiều
Tố Hữu thật là nhân tài ngàn năm hiếm có các bạn nhỉ? thơ văn lạ láng càng đọc càng thấy hay…..
hèm, mình không thích thơ của Tố Hữu lắm. trong chương trình học có nên phải học thôi.
qua la tuyet voi
dung la to huu
bai tho nay nam nay co trong de thi tot nghiep lop 9 do
bai tho hayqua! hoi do minh da thoc ma nay con nho rat it, nay moi tim thay no minh phai hoc thuoc thoi
Nếu không có được từ đáy lòng một tình yêu Đất Nước, Đảng, Nhân Dân vô bờ bến thì chắc chắn Tố Hữu không thể có được bài thơ này. Bài thơ đã sâu đậm đi vào lòng người, đặc biệt đối với những người đã từng đi qua 2 cuộc kháng chiến Vĩ đại của dân tộc. Với tôi VIỆT BẮC luôn là “Thủ đô gió ngàn”!
Theo tôi Ông là 1 trong những Nhà vĩ đại nhất của Việt Nam, thơ Ông: Gần gũi, sâu nặng và dễ đi vào lòng người.
Dok ka tak fam,tuyet cu lun.cam on ban na
bài thơ Việt Bắc hay, hong những ở ý thơ mà cả vần, thanh điệu, nhìn tưởng dài nhưng học thì rất dễ thuộc ^^
Bjh thu0g
thuong thoi
Doc xong bai tho ay thay long boi hoi qua. the he cha ong ta that dep, that hao hung, that hanh phuc.
Mình còn nợ bài này vì hồi học cấp 3 chưa học thuộc nó và đã hứa là sau khi đỗ đại học sẽ quay lại học thuộc mà cho đến bây giờ là đã đến năm thứ 4 đại học rồi mà vẫn chưa có dịp thực hiện được lời hứa.
=>Phải nói là bài này rất hay đó.Đáng để học thuộc lòng.
hjx, nghe pạn Haine-chan với bạn moonlight nói mừk mắc cười quá:))
bạ nay hay hwa a
day du nua mjnh rat thjch
Cơ hồ niềm vui cuả Hữu là niềm vui thời đại.Hữu ko chỉ nôí hai tâm tình trứơc giờ phút thieng liêng cuả ls,mà Hữu đã traỉ tâm cuả moi ngươì trên toàn quốc khj nghe tjn thắng trận,ở đâu lòng “ta” cũng vui sứơng,san sẻ,vì thế mà thơ Hưũ có nhjêù đoạn kể lể.nhưng khong khen đó là caí tình dân quân,tình ta minh chả có gì mà bó buộc nghệ thuật thơ.Huống chi Tố Hữu thật vớj mình lắm
Thanks blog nhe. bai dang can.
Cảm ơn Tố Hữu đã cho ra đời những vần thơ hay. Ông thật sự còn sống mãi trong trái tim những người yêu thơ nước nhà nói riêng và những người yêu Việt Nam nói chung.
Nguyễn Minh Hiếu
THƠ CỦA TỐ HỮU KHÔNG CÀN PHẢI BÀN CÃI GÌ CẢ TRONG NHỮNG NĂM 1954-55 TỐ HŨƯ ĐÃ CHO RA TẬP THƠ VIỆT BẮC ĐỂ ĐỜI CHO MỌI TẦNG LỚP NGƯỜI VIỆT NAM ĐÓN ĐỌC VÀ LIÊN TƯỞNG ĐẾN CUỘC CÁCH MẠNG THỜI ĐÓ KHÔNG AI CÓ THỂ PHÊ BÌNH VÀ BÌNH TẬP THƠ VIỆT BẮC NÀY CÒN CÓ AI NGỘ NHẬN BÌNH VÀ PHÊ BÌNH BÀI THƠ NÀY THÌ QUẢ LÀ 1 NGƯỜI NGU TẠI SAO KHI ĐÓ KHÔNG LÀM ĐƯỢC ĐI MÀ CÒN PHÊ VỚI CHẢ BÌNH TÔI NGHĨ MUÔN ĐỜI SAU CON CHẮU SẼ CÒN NHỚ MÃI THƠ CỦA TỐ HƯữ VÌ KHI ĐỌC THƠ CỦA TH THẤY LÒNG MÌNH TỰ TIN VÀ PHẤN CHẤN TRONG GIAN NAN VÀ NGUY HIỂM VẪN VỮNG TÂM VÌ CÓ ĐẢNG VÀ BÁC VÀ NHÂN DÂN LUÔN BÊN CẠNH
bài thơ việt bắc của Tố Hữu phải nói là 1 bài thơ rất hay và đậm đà bản sắc dân tộc , ông là 1 ngưới sáng tác thơ hay trong kho tàn thơ việt nam , … k còn lời nào để tả hết búc sát của Tố Hữu …
VERY GOOD!